Lem nhem và hối hả

Khi cuộc sống ngày càng nhanh hơn và chạy theo lợi nhuận, một trong những giá trị mà tôi cảm thấy chúng ta đang đánh mất rất nhiều: đó là sự tận tâm với chất lượng. Đằng sau vẻ ngoài hoà nhoáng của các thương hiệu là những sản phẩm lem nhem và hối hả.

Đọc tiếp “Lem nhem và hối hả”

Một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu

Khiêm tốn là một đức hạnh vẫn hằng được ca tụng. Nhiều người nói về đức khiêm tốn nhưng ít người thực sự hiểu bản chất của đức hạnh này. Hiểu được bản chất của khiêm tốn, bạn sẽ hiểu tại sao các cụ lại có câu “một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu”.

Theo từ điển Nguyễn Quốc Hùng, khiêm nghĩa là: “Kính trọng người khác — Nhún nhường, tự cho mình là kém cỏi”. Tốn cũng có nghĩa là nhún nhường, cung thuận. Khiêm và tốn đồng nghĩa, lặp lại hai lần dường như để nhấn mạnh thêm. Đứng riêng trong tiếng Hán hai từ này vẫn có nghĩa giống như từ ghép, không có nhiều sự khác biệt.

Đọc tiếp “Một lần khiêm tốn bằng bốn lần tự kiêu”

Sáng tạo

Lý Tiểu Long đã từng nói: với ông võ thuật là cách ông biểu lộ bản thân mình. Nó không phải là ngọn đá, cú đấm, mà là một phương tiện để ông thể hiện với thế giới bản thể của ông. Cũng như vậy, những thi sỹ, nhạc sỹ, nhà điêu khắc, người thợ xây – tất cả đều đang tham gia tạo tác, xây dựng thế giới và để lại những giá trị của riêng mình.

Bản chất của việc sáng tạo hoà nhịp với vận động không ngừng của vũ trụ. Khi bạn sáng tạo thực sự, bạn đồng điệu tiểu ngã với đại ngã. Khi hai ý thức này hoà nhịp vận động, các tác phẩm vĩ đại sẽ ra đời.

Nhà soạn nhạc vĩ đại Handel (1685 – 1759) từng nói:

Đọc tiếp “Sáng tạo”

Sức sống

Điều đáng sợ nhất của cuộc đời này không phải là sự mất mát về mặt vật chất. Điều đáng sợ nhất là khi chúng ta đánh mất chính mình. Khi tôi nói là đánh mất chính mình, tôi muốn nói đến đánh mất thứ sức mạnh cốt lõi ẩn sâu sau mỗi tâm hồn: sức sống của mỗi con người.

Đọc tiếp “Sức sống”

Bỏ họp đi

Họp là một việc hết sức mất thời gian. Càng lên các cấp quản lý cao chúng ta càng phải họp nhiều. Tôi nhớ trong năm ngoái có những ngày cá biệt tôi phải họp 7-8 cuộc mỗi ngày. Di chuyển 3-4 địa điểm, họp cả online lẫn offline, hết tiếng Việt rồi lại tiếng Anh. Với tần suất họp dày đặc như thế, thoả hiệp với chất lượng là điều đương nhiên. Công việc ngày càng trì trệ. Tôi trở thành nút cổ chai của công ty và cuộc sống trở nên thật kinh hoàng. Nghĩ tới họp là tôi xanh hết cả mặt. Mỗi lần điện thoại reo lại khiến tôi bất an. Đôi lúc âm thanh “Alo anh có nhu cầu mua bất động sản không ạ?” vang lên trong điện thoại lại khiến tôi thở phào nhẹ nhõm vì “may quá, không phải họp rồi”.

Với thể loại não trái sung huyết như tôi thì nhất định phải giải quyết vấn đề một cách khoa học nhất. Tôi quyết định mổ xẻ việc họp và rút ra một số bài học quý báu sau.

Đọc tiếp “Bỏ họp đi”

Hồ Tĩnh Tâm

Đây là một áng văn thiền tôi viết trong giai đoạn 2006 – 2007. Câu truyện được truyền cảm hứng từ bộ phim Phật giáo của Hàn Quốc: “Xuân Hạ Thu Đông rồi lại Xuân”. Tôi rất yêu thích tản văn nhỏ này và quyết định giữ nguyên không biên tập. 

Đọc tiếp “Hồ Tĩnh Tâm”

Thái độ khi xuống tiền

“Xuống tiền” một thuật ngữ xuất phát từ miền Bắc, hơi chợ búa, nhưng dứt khoát và gọn. Tôi thích thuật ngữ này hơn là trả tiền, chi tiền, thanh toán. Nó như một dao chặt xuống: “chơi hay không chơi nói một nhời”.

Hồi trai trẻ tôi chưa biết xuống tiền, hoặc chưa biết từ chối dứt khoát khi không muốn xuống tiền. Thái độ ngần ngừ của tôi làm lỡ mất của tôi nhiều cơ hội. Giờ khi đã tuổi băm, tôi thấy việc đánh giá một cơ hội thông qua cách xuống tiền là phổ biến trong xã hội, và cũng có cơ sở của nó chứ không phải là võ đoán.

Đọc tiếp “Thái độ khi xuống tiền”

Định luật Cây Tre, mạng xã hội và Abraham Lincoln

Mấy hôm nay trên mạng xã hội phổ biến một bài chia sẻ về định luật cây tre để lý giải cho thành công của bác Phạm Nhật Vượng (tài sản tăng trưởng 1 tỷ đô sau 10 ngày) như sau:

Tre mất 4 năm chỉ tăng thêm 3 cm. Nhưng từ năm thứ năm trở đi, nó sẽ phát triển mạnh mẽ với tốc độ 30 cm mỗi ngày và chỉ mất sáu tuần để phát triển lên 15 mét.

Trên thực tế, trong 4 năm đầu tiên, rễ tre kéo dài hàng trăm mét vuông trong đất. Làm người làm việc cũng tương tự như vậy. Đừng lo lắng những nỗ lực của bạn tại thời điểm này không được đền đáp, bởi vì những thứ bạn bỏ ra đang là nền tảng vững chắc cho bạn sau này, như rễ tre vậy. Đời người phải có tích lũy, có bao nhiêu người đã không thể kiên trì như tre chờ đến ngày có thể vượt qua 3 cm?

Đọc tiếp “Định luật Cây Tre, mạng xã hội và Abraham Lincoln”

Hạnh phúc chỉ là sản phẩm của hormones?

Hồi trước những năm 90 của thế kỷ trước, khi kinh tế Việt Nam còn khó khăn, mọi người trong xã hội đều chỉ quan tâm tới việc cơm áo gạo tiền. Gặp nhau câu chào hỏi thường thấy là: “Công việc của anh/chị dạo này như thế nào?”. Ăn trở thành một động từ xuất hiện mọi nơi: đi ăn cưới, ăn Tết, ăn chơi, làm ăn. Trẻ con luôn được dạy phải học giỏi để lớn lên đi làm kiếm tiền.

Thoát khỏi giai đoạn khổ cực, kinh tế thị trường thổi một làn gió mới vào sự phát triển của đất nước. Cùng lúc đó với sự cọ sát giao thoa với nền văn minh phương Tây, thế hệ trẻ bắt đầu tìm đến các giá trị cao hơn việc ănkiếm tiền. Ăn trở thành ẩm thực thưởng thức, và kiếm tiền trở thành những hoạt động kinh doanh sáng tạo, chứ không tầm thường, xôi thịt như trước.

Đọc tiếp “Hạnh phúc chỉ là sản phẩm của hormones?”

Thái độ với bệnh tật

Hôm trước trong lúc đang viết bài về những lá số Tử Vi xấu thì tôi bị tắc lại khi tới lá số bệnh tật. Tôi có nhiều suy nghĩ nhưng không thể cô đọng lại được thành ngôn từ vì vấn đề này quá đặc biệt. Chỉ những người trải qua bệnh nan y hoặc đối mặt với cái chết mới có thể hiểu được sự tàn nhẫn của bệnh tật.

Tôi không hiểu điều đó trọn vẹn vì tôi vẫn đang khoẻ mạnh. Nhưng tôi đã có trải nghiệm ở gần những người thân trong lúc họ sắp chết: bác tôi, bà nội và bố tôi.

Tình cờ hôm nay tôi có thời gian đọc hết cuốn sách “Khi hơi thở hoá thinh không” của bác sỹ Paul Kalanithi kể lại trải nghiệm cái chết của chính bản thân mình, tôi quyết định sẽ kể lại một câu chuyện về bệnh ung thư. Tôi sẽ mô tả lại cái chết của một vị thầy tâm linh mà tôi có cơ hội được đồng hành trong suốt một thời gian dài – bố của tôi.

Đọc tiếp “Thái độ với bệnh tật”